|
Thời Hoàng Hôn Của Ý Niệm
Sáng tác:
Hà Thúc Sinh
Cô gái trần truồng ngồi giữa sân..phơi ghẻ Trước mặt mọi người cô cứ thấy như không Âu Cơ mẹ hỡi sao nên nỗi..đau thương Cô gái Việt Nam mà lại hết thẹn thùng
Con chó tưởng chừng còn chán chê..không ngửi Kiếp người tù đày bố vác với con khuân Ôi vua Hùng hỡi sao nên nỗi..thương ôi Đâm chết thằng con chỉ vì bát cơm vơi
Điệp Khúc: Khoan lên mặt trắng khoan khoan lên trời khoan sâu vào trái Đất khoan moi biển khơi Xin quay nhìn miếng đất như đang bỏ rơi Việt Nam còn có biết bao nhiêu chuyện lạ đời ------------------ Tôi bỗng một ngày chợt thấy vu vơ nghĩa Thú vật và người ai nói khác xa nhau Khi biên thuỳ đã phôi phai giữa..đôi mi Không biết trần gian hoặc là đáy.. âm ty
./.
Lượt xem (295)
|