|
Đêm Nghe Bài Vọng Cổ
Sáng tác:
Bắc Sơn
Đêm nghe bài vọng cổ Ai đàn dây Long Xuyên Mưa tuôn ngoài cửa sổ Sao động nỗi niềm riêng Khơi dậy mối tình hoài hương.
Điệu đàn buồn dòng sông dòng suối có lũy tre còn thương bụi chuối ở sau hè Bụi tre đầu ngõ để em chờ, mẹ về chợ trưa Đàn như dòng thác nối thảo nguyên. Đàn như giọt nắng rớt bên thềm Đàn gieo giọt đắng buổi đêm lụn canh tàn đợi nhau. Dòng sông nào, một bờ đất lỡ còn một bên lỡ dở... sông bồi.
Miền quê yêu dấu hỡi ơi đêm nay nghe tiếng đàn buồn bất chợt ký ức hiện về. Miền quê yêu dấu cuối trời xa Có tình yêu rặng tre bờ đê trong lòng ta.
Cớ sao mà lệ trào khi chợt nhớ Nắng vui ngày trên dòng sông Hậu Giang. Bỗng chiếc xuồng em chèo khoan thai điệu múa. Biết em về nơi nào, chèo mau đi kẻo tối. Có một người trễ phà đau cuộc tình lỡ Trú mưa chờ đợi phà thương bài vọng cổ.
Lời nhạc sĩ: Có lẽ đến cuối đời tôi vẫn là một gã đãng trí bị cảnh sông nước làm cho ngơ ngẩn. Còn nhớ một buổi chiều cách đây gần ba năm trên dòng Hậu Giang tôi đã lặng người vì cảnh hoàng hôn: mặt trời đỏ, chiếc xuồng nhỏ một cô gái nhỏ chèo ngược sáng. Vì mê cảnh mà lỡ mất chuyến phà Rồi lúc nhá nhem tối lại nghe thấy tiếng đàn vọng cổ. Tìm tới nghe thì ra là người đàn bà mù Tôi nghe xốn xang trong lòng và cũng vì ngồi nghe mà lỡ mất cuộc hẹn Tôi đã ghi lại chân thành cảm giác của mình trong Đêm nghe vọng cổ với lời ca: Biết em về nơi nào, chèo mau đi kẻo tối Có một người trễ phà. Đau cuộc tình lỡ. Thương bài vọng cổ…. Trong buổi chạng vạng tiếng đàn nghe sao thê thiết. Cái thê thiết ấy được diễn tả bằng đàn kìm và đàn guitar qua giọng ca Hương Lan.
./.
Lượt xem (204)
|