|
Phận Làm Dâu 2
Sáng tác:
Quy Sắc
Khổ sở nhứt là giờ dâng cơm nước Em phập phồng từ tiếng nói của mẹ với em chồng Không bao giờ được khen tiếng ngọt ngon chỉ nghe cá mặn cơm khô canh lạt. Em lặng thinh nghe mẹ dằn mâm xán bát mặc cho nước mắt tuôn trào. Em cố nuốt mà sao chẳng hạ nghẹn ngào. Có lần lỡ dại phân bua canh đâu có lạt cơm nào có khê. Câu phân bua của em vừa dứt thì mâm cơm đã bị xuống đất rồi. Em khum lượm mảnh bát rơi như nhặt những mảnh tả tơi của đời
Em chồng đốt thêm lời tức giận mẹ ném vào đầu em chiếc dĩa máu tuôn tràn. Máu lệ hòa nhau thông cảm lắng vào miệng em chát mặn nồng. Ước chi lúc ấy có chồng băng giùm vết máu cho lòng bớt đau. Nhớ hồi thuở ở chung với cha mẹ bị rầy la giận lẫy chẳng ăn cơm. Đợi cha mẹ dỗ mới ăn bây giờ chỉ biết cắn răng đau lòng
Đau đớn vậy mà chồng em chẳng buồn han hỏi dù thấy vết máu thấm đỏ làn băng. Con em khóc em vội bồng cho nó bú miệng thơm nút sữa thấy mà thương Mắt ngây thơ đen nhánh ngó mắt em tay búp măng quơ quơ cằm má mẹ Như lau giùm cho em tủi nhục cay nồng. Con như thế làm sao không thương được vậy mà họ bảo sao em chẳng thương con. Mỗi lần con té cả nhà xúm nhau nguyền rủa em là sát nhân.
./.
Lượt xem (97)
|