|
Trúc Lan Phương Tử 2
Sáng tác:
Viễn Châu
Tuyết trắng bay mờ Phú Sĩ sơn Gió đông vi vút lạnh can trường Gập ghềnh vó ngựa miền quan tái Trên nẻo đường về ngập nhớ thương.
Một đêm không trăng ta trở về tìm nàng nơi quán lạnh. Cớ sao chỉ thấy hoa đào rơi từng cánh ở ven đường. Hỏi ra mới biết người năm xưa đã nát ngọc tan vàng nàng muốn đem chút thân bồ liễu giết quân thù cho rõ mặt gái.
Phù Tang. Để cho ngàn thu sau còn ghi mãi tấm gương người trinh liệt. Nhưng mấy đường tơ của nàng ca kỹ đâu ngăn nổi gót xâm lăng của vó ngựa biên thùy Hãy cười lên đi cười lên đi cho cạn bầu men đắng và hát lên đi điệp khúc của năm nào. Ta run run cúi nhặt từng đóa anh đào tay ôm chiếc đàn tranh của nàng ca kỹ mấy dây đồng bụi bám nhện giăng. Ta bồi hồi nhớ kỷ niệm năm xưa cung đàn đêm lạnh tiễn người ra bãi chiến. Ta đã thành công qua đường gươm bén mà người năm xưa đã vắng dạng đâu rồi.
Hỡi Phương Tử. Trúc Lan hỡi nàng ca kỹ có tâm hồn cao cả đêm nay tuyết rơi trắng xóa hoa anh đào đã rụng hết từ lâu. Ta tựa thân cây nghe gió rít giữa không trung mà tưởng chừng như tiếng đàn xưa của nàng đưa mấy ngón tay mềm để nắn nót những đường tơ ảo não. Giờ đây nghiêng bầu rượu ta uống một hơi đã cạn. Rượu đã cạn từ lâu sao tim ta vẫn tê buốt lạnh lùng. Phương Tử ơi ta đâu có ngờ cung đàn năm xưa lại là cung đàn vĩnh biệt. Đêm nay dưới cội anh đào ta nhớ ta sầu bên men rượu sa kê..
./.
Lượt xem (278)
|