|
Nước Trôi Mồ Mẹ
Sáng tác:
Nguyệt Ánh
Con quỳ bên ni dòng sông Bên tê mồ Mẹ! Trời ơi, nước ngập tràn đồng Từng khúc xương trôi đau lòng con trẻ. Con mang trong người thịt xương của Mẹ Chừ trông nước lụt dâng về Con còn bên ni, Mẹ mất bên tê, Sóng bao la vỗ, bốn bề Mẹ mô? Ngày xưa Mẹ chết, con khóc mắt khô, Chừ xương Mẹ trôi, hồn con nước lụt. Nước dâng ngùn ngụt Cuốn mái tranh nghèo. Sóng cuộn mang theo Ngày vàng bên Mẹ. Con nhớ ngày xưa tiếng con thỏ thẻ Đòi đi theo Mẹ nhóm buổi chợ làng. Mẹ dắt tay con qua xóm, hoa vàng Nở tươi bờ dậu. Con kêu: – "Mẹ ơi, tưởng đàn bướm đậu" Mẹ cười, bóp chặt tay con. Con nhớ những lối đường mòn Trâu bò qua lại. Buổi chiều đơn sơ, lũy tre nằm ôm nắng quái, Con đùa với bóng cau nghiêng. Mẹ la: – "Coi chừng tối ngủ không yên, Giật mình con khóc, bà Tiên bả buồn..." Con nhớ những mùa mưa tuôn Gió đông kéo về lạnh buốt. Trong lòng Mẹ, con nằm co rút, Mẹ chuyền hơi ấm tình thương Con mê giấc ngủ đêm trường, Mẹ vui. Con nhớ dòng sông êm xuôi Trôi về Phố Hội. Giặt áo bên con Mẹ ngồi mỗi tối, Con nhìn cá đớp trăng sao. Mỗi lần sao chuyển ngôi cao Con đưa ngực nhỏ, sao vào hồn thơ. Nhìn con, mắt Mẹ đầy mơ Con đòi Mẹ cõng, hờ ơ… Mẹ hò. Chừ con về: nước lũ, sóng to Xoáy cửa, phăng nhà, Xốc trôi mồ Mẹ! Xương theo dòng sông ngày xưa ra bể Vì chưng lòng Mẹ: đại dương! Mẹ sống lầm than cho con tình thương Chừ Mẹ chết đi, mồ trôi nước lụt. Con quỳ bên ni, linh hồn tê buốt Mần răng mà về bên tê chừ, Mẹ ôi! Quê hương nước ngập tận trời Hồn con khóc suốt một đời không nguôi!
./.
Lượt xem (157)
|