|
Bến Nước Con Đò
Sáng tác:
Ngọc Mến
Bến nước con đò ngày nào tôi vẫn thường qua. Trên con sông nhỏ văng vẳng tiếng khoan hò Có nàng thiếu nữ tóc thề xoả chấm ngang vai Đôi mắt long lanh đẹp như ánh trăng rằm
Những lúc đưa đò, nàng thường khoác áo bà ba Luôn nở nụ cười đôi má lún đồng tiền Ôi thật duyên dáng đã làm tôi ngất ngơ say Thương quá là thương mỗi lần nghe tiếng khoan hò
Bao nhiêu mơ mộng cùng nàng kết tóc xe tơ Muốn nói cùng em, tỏ bày chuyện của lòng Nhưng vẫn ngại ngùng, mỗi lần đối mặt nhau Định nói đôi câu, nhưng em đã vội qua cầu
Bến nước năm nào nàng đâu nữa mà mong Em ra đi rồi tôi tiếc nuối khôn nguôi Ngày em theo chồng bỏ lại bến nước con sông Bao nỗi nhớ thương tôi ôm mối tình lặng câm
./.
Lượt xem (49)
|