|
Cuộc Đời Thanh Phấn
Sáng tác:
Lê Thanh Phấn (Cà Mau)
từ nhỏ phấn đã không có cha mà chỉ sống thui thủi cùng với mẹ và hai anh trai. cuộc sống của gia đình phấn vất vả lắm có khi phải ăn chuối rem trừ cơm những ngày tháng cứ lây lất trôi qua gia đình phấn cũng dần được đủ ăn đủ mặt. vào một ngày bình thường như bao ngày khác phấn bất chợt hỏi mẹ là: "cha con là người như thế nào vậy mẹ?. một nỗi buồn mang máng lộ rõ trên nét mặt của. nhưng mẹ tôi cũng trả lời về câu hỏi của tôi bởi vì tôi lớn rồi nên mẹ cũng chẳng giấu tôi làm gì nữa. đó là cha tôi đã bỏ mẹ và 3 anh em tôi theo tình nhân. tôi giật nảy người ra và cảm thấy câm hận cha tôi vô cùng. sao lại có một con người tồi tệ như thế chứ. tạo dựng chúng tôi ra rồi lại bỏ đi để lại cho mẹ tôi nỗi cay đắng khi mất chồng mà phải nuôi 3 đứa con thơ dại biết có sống nổi qua cơn nghèo đói.
càng thương mẹ phấn bấy nhiêu thì càng câm tức người đàn ông đó đến tột đỉnh thật là người cha mất lương tâm mất đạo đức trong khi ông làm một người giáo viên dạy chữ. thật đáng hận... nhưng nhờ trời cũng thương hại anh trai phấn ra trường và hiện làm giáo viên. còn phấn cũng bước vào con đường đại học và hiện nay phấn học ở trường đại học cần thơ nhưng mẹ phấn bây giờ phải sống một mình và phải làm ruộng để nuôi phấn phần thương mẹ lắm nhưng chẳng biết phải làm sao chỉ còn cách là phấn xài ít 1 tí khi phải sống xa cà mau quê hương yêu dấu của phấn vì vậy mà phấn đã sáng tác ra một bài thơ để tặng mẹ.
MẸ TÔI
Thời tuổi trẻ mẹ là người thiếu nữ Dáng thon thon có pha chút ngây thơ Cùng học sinh cung cấp sách đến trường Cùng trang lứa vui vầy trong mơ ước biết yêu đương biết mơ mộng thật nhiều Cành phượng vĩ gắn liền thời áo trắng Nét ngây thơ sao êm ắng thiết tha Giờ nghĩ lại trao ôi là quá khứ quá khứ đẹp sao giờ đây chẳng đẹp Đời mẹ tôi quá đen đủi ê chề Kể từ khi vươn bận chuyện chồng con Thời ngây dại kể như là chấm dứt bận lo toan, bận công chuyện gia đình Nào giặt giũ cơm canh và con cái Cứ lu bù như che phủ mẹ tôi Chẳng bao lâu chồng bỏ đi biệt dạng theo người tình và tiếng gọi yêu đương Bỏ lại tôi và hai anh trai nữa Khóc khóc cười cười chẳng biết làm sao thân gái dặm trường mẹ tôi đã khổ Gắng vươn lên để cứu vớt đời con Cho quá khứ chôn vùi trong vĩ dang Lo toan chẳng nghĩ bản thân quanh năm suốt tháng tảo tần nuôi con Dù cho sức lực mẹ mòn lưng còng gánh lúa chẳng còn nỗi đâu ngày đêm mẹ vẫn âu sầu gắng công nuôi dạy con mau nên người đời mẹ đã chẵng thắm tươi con nay nên nghiệp mẹ cười thiết tha nhìn lại tuổi mẹ đã già Chẳng còn son trẻ để mà điểm trang tóc mẹ bạc khi tròn năm mươi tuổi bỏ thời son gắng sức để nuôi con con thương mẹ vì mẹ là phụ nữ Phụ nữ tảo tần sớm nắng chiều mưa Còn yêu mẹ từ lọt lòng đến lớn Yêu mẹ hoài mọi lúc mọi nơi.
./.
Lượt xem (122)
|