|
LK Tuấn Vũ 2 (LVK457)
Sáng tác:
Chưa Biết
Một người đi với một người Một người đi với nụ cười hắt hiu Hai người vui biết bao nhiêu Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn Giữa đường cơn gió lặng thinh Nghe nghiêng nghiêng nặng lòng mình nao nao Ba người chẳng biết làm sao Khi không có kẻ buồn thiu đứng nhìn Bởi lòng đã trót nặng thương Thôi ta đứng lại nhường đường anh qua Người đi vui với một người Biết chăng một người đang cười mà đau Dù sao cũng mối duyên đầu Dù sao em cũng qua cầu là xong Bây giờ chẳng biết làm sao Lẽ nào ngặp lại lẽ nào làm ngơ Nhà anh một bức tường thưa Chiều nay nhớ quá thẫn thờ bước qua Để nghe được tiếng anh cười Để nghe tôi rót một hơi thở buồn
Tôi viết vào đây, chuyện nối tiếp tình yêu hai mái đầu Ước mộng đẹp tươi, thuở được thương mà sao chia lứa đôi Từng đêm Lan khóc thầm trong cay đắng Xót xa vì duyên kiếp dở dang, hoa thơm mau tàn, ai hay cho nàng, cánh chim lìa đàn Lan gói niềm riêng tìm quên lãng ngày qua bên mái chùa Sớm chuông chiều kinh mặc thời gian vẫn trôi trong tái tê Nàng không bôi xóa tình yêu xưa cũ, dẫu cho con thuyền neo bến đường tu Lan không mong chờ, nhưng Lan bây giờ mấy ai nào ngờ Những chiều phai nắng, nàng thường hay ra ngồi gốc bồ đề đem bao tâm sự gửi vào bồ nâu, vì Lan cố tìm quên Nhưng một ngày kia nàng bắt bướm đặt kề bên cánh lan Hoa cùng với bướm, ép chung một trang giấy chôn cùng một nấm mồ
Đồi sim tím buồn như mắt của nàng chiều nào bên lối xưa Màu sim tím dào dạt theo sầu nhớ cách chia thôi biệt ly Lòng tin như tim vỡ giữa trời tan mất đi bao niềm thương Tình sim không đem đến những yên vui khi sắc tím u buồn Chuyện năm trước ở đây có một nàng chiều chiều ra hái sim Chẳng đem bán vì yêu sim màu tím thế nên tim quạnh hiu Mùa đông sang nghe gió đến nửa đêm tránh sao cho khỏi rét Nàng yêu sim yêu thắm thiết say mê yêu sắc tím u buồn Nhưng chẳng may, cho một hôm khói súng tràn lan Đem nàng đi trong một chuyến mãi mãi không về Sao lòng người hay dễ quên Chuyện người em gái hái sim chết trên sườn non Bây giờ còn đâu dáng xưa Với giọng cười đùa, tiếng nói ngọt ngào
Này là cánh thư, nghiêng nghiêng nét chữ cô em học trò Này là bánh chưng, Mẹ già tự tay gói gửi cho con Này là áo len, bao nhiêu đêm thâu em ngồi em đan Nay em gởi ra tới chiến trường, Mang chút tình hậu phương thương mến Ngồi đọc lá thư đơn sơ tha thiết văn chương học trò Nhìn cặp bánh chưng, mà lòng chợt thương Mẹ gìa xa xôi. Mặc vào áo len, sao như tôi nghe trong hồn chơi vơi. Xuân đang về trên khắp đất trời. Nhưng tất cả Xuân là ở đây. Tôi xin cảm ơn người Cảm ơn ai, đã đem luyến thương nồng ấm đến với lính. Cảm ơn ai khi Xuân về vui thật là vui, Không quên người sương gió sa trường Âu yếm gửi tình đi muôn nơi.
Còn Nữa....
./.
Lượt xem (52)
|