|
LK Tuấn Vũ 1 & 2 (LVK418)
Sáng tác:
Chưa Biết
Tôi kể người nghe đời Lan và Điệp, một chuyện tình cay đắng Lúc tuổi còn thơ tôi vẫn thường mộng mơ đem viết thành bài ca Thuở ấy Điệp vui như bướm trắng, say đắm bên Lan Lan như bông hoa ngàn, thương yêu vô vàn, nguyện thề non nước sẽ không hề lìa tan Chuông đổ chiều sang , chiều tan trường về, Điệp cùng Lan chung bước Cuối nẻo đường đi, đôi bóng hẹn mùa thi Lan khóc đợi người đi Lần cuối gặp nhau, Lan khẽ nói, thương mãi nghe anh, em yêu anh chân tình nếu duyên không thành, Điệp ơi Lan cắt tóc quên đời vì anh
Tôi xin kể ra nơi đây Chuyện một người thiếu nữ đẹp Đẹp như đóa hoa lan rừng Hương sắc ôi mặn nồng Nàng mang tên là La Lan La Lan người xứ cô mang Chưa yêu đương chưa đau thương Nên nàng chưa biết buồn Bao trai tráng đang si mê Chờ lọt vào đôi mắt nàng Thường nhảy múa ca tụng nàng Trong những đêm hội làng Nàng La Lan vẫn ngây thơ Vui say điệu múa côtô Tay trong tay, cô quay quay Chưa biết yêu là gì
Nàng quyết ra đi xa làng mình người tình yêu dấu Đời ngỡ chắc rằng nàng đã bước đã bước qua cầu Mà nào ngờ đâu ôm tình ấy đi tìm dẫy núi cao Đi sâu vô rừng quên tình Hay đi vô rừng trốn mình Tình vẫn u sầu Từ đó không ai ai còn gặp gặp nàng đâu nữạ Chỉ có con chim rừng nhiều khi thấy nàng khóc một mình Rồi một mùa đông chim nhìn thấy thấy nàng dưới gốc cây Tương tư nhân tình khôn lường Đau thương u tình vô cùng Nàng chết trong rừng Thi ơi Thi ơi Thi,Thi biết biết không Thi ? Khi con tim yêu đương là sống với đau thương Khi con tim yêu đương là chết với u sầu Thì Thi đã biết cớ sao Thi buồn
Nhưng có ai đâu ngờ một chiều mưa lộng gió người em đã ra đi Không nói lời biệt ly trường xưa giờ vắng bóng xóm đạo hết chờ mong Ôi xót thương vô bờ Giặc về gieo sầu nhớ mang theo xác em thơ Bao ước hẹn ngày xưa Chuyện vui buồn hai đứa giờ còn riêng mình tôi
Còn Nữa....
./.
Lượt xem (97)
|