|
Liên Khúc Yêu Một Mình/ Giọt Lệ Đài Trang
Sáng tác:
Trịnh Lâm Ngân
1. Nhà em có hoa vàng trước ngõ Tường thật là cao, có giây leo kín rào Nhà anh cuối con đường ngoại ô Vách thưa đèn dầu thắp, gió lùa vào từng đêm.
Tuổi em cũng như hoa mới nở Vạn người thầm mong được đưa đón chân em Xót xa anh còn trắng tay hoài Sách đèn nợ chưa dứt, nên lận đận truân chuyên.
Ðôi ta đứa đầu sông cuối sông Bao nhiêu cách trở mình em thôi Ðôi khi thấy lòng mình bâng khuâng Muốn ngỏ lời cùng ai, nghĩ rồi câm nín hoài.
Chiều nao pháo bay đầy trước ngõ Tạ từ thơ ngây, dáng hoa đi lấy chồng Ðường quen bỗng bây giờ buồn tênh Mỗi khi chiều dần xuống, thấy lòng mình ngẩn ngơ.
Ngày xưa tiếc sao mình không ngỏ Ðể rồi chiều nay mình đâu thấy cô đơn Ván kia bây giờ đóng thuyền rồi Có còn chi đâu nữa, thôi đành hẹn trong mờ.
2. Ngày xưa ai lá ngọc cành vàng Ngày xưa ai quyền quý cao sang Em! chính em ngày xưa đó Ước xây đời lên tột đỉnh nhân gian.
Ngày xưa ai mến nhạc yêu đàn Ngày xưa ai nghệ sỹ lang thang Tôi! chính tôi ngày xưa đó Cũng đeo bòng mơ người đẹp lầu hoang.
Rồi một hôm tôi gặp chàng Đem tiếng hát cung đàn với niềm yêu lai láng Nhưng than ôi quá bẽ bàng Bao tiếng hát cung đàn người chẳn màng còn chê chán Nhìn đời thấy lắm phũ phàng. Mượn tiếng hát cung đàn Với niềm đau dĩ vãng Nhưng bao giông tố lan tràn Lên gác tía huy hoàng Xiu đổ theo nước mắt nàng.
Còn đâu! đâu lá ngọc cành vàng Còn đâu! đâu quyền quý cao sang Em! chính em ngày xưa đó Đến bây giờ phiêu bạt giữa trần gian.
Gặp anh vẫn tiếng nhạc cung đàn Đời anh vẫn nghệ sỹ lang thang Em! nhớ xưa rồi em khóc Tôi thoáng buồn thương giọt lệ đài trang.
Ván kia bây giờ đóng thuyền rồi Có còn chi đâu nữa, thôi đành hẹn trong mờ. Em! Em nhớ xưa rồi em khóc Tôi thoáng buồn thương giọt lệ đài trang.
./.
Lượt xem (992)
|