|
Em Mỏ Cày Bắc Anh Mỏ Cày Nam
Sáng tác:
Trường Nguyên
Nữ: Anh Minh, anh đang làm gì đó. Nam: ủa em Hiền, em qua thăm anh hả ? Nữ: Dạ ! Nam: Anh đâu làm gì đâu. Nữ: anh không làm gì sao em thấy anh miệng lẩm bẩm còn tay thì vơ qua vơ lại, hay anh đang suy nghỉ chuyện gì to lớn lắm. Nam: anh đang suy nghĩ chuyện của hai đứa.......... mình. Lúc mơi quen nhau, anh là trai Mỏ Cày Nam còn em là gái Mỏ Cày Bắc yêu kiều. Em khi đến trường anh thường hay kiếm chuyện. Em không cười mà nói gì trong miệng. Thấy em không cười anh lại đuà em. Em lấy quyển sách ném anh trúng đầu. Nữ: Thôi anh đừng nhắc làm gì, em thêm mắc cở, khi ném sách lở trúng đầu nên em liền xin lỗi. Khó hơn em anh đòi méc cho cô giáo. Em sợ rồi khóc reo lên, Anh vội dỗ dành tặng em hộp kẹo dừa thơm ngon. Nam: Tại lúc đó anh sợ bạn bè sẽ cười đôi ta. Vọng cổ Câu 1: Nam: Rồi từ dạo đó em không còn ghét anh nữa. Mỗi khi gặp nhau là em tươi cười rộn rã làm anh xao xuyến tâm..... hồn Bởi ánh mắt long lanh 2 má lúng đồng tiền. Mái tóc đen huyền thơm mùi lúa mới. Bước chân dịu dàng duyên dáng thướt tha. Dù nhà anh nhà em cách một dòng sông. Ngày ngày anh cùng em chung bước đến trường. Trên con đường làng khấp khỉu quanh co, nhưng anh rộn ràng niềm vui phơi phới ơ ớ ơ ... Câu 2: Nữ: Anh quá khen em rồi, anh nói em như người mẫu vậy. Nam: Có sao anh nói vậy cưứ có nói gì thêm đâu Hiền nè, em còn nhớ có lần 2 đứa mình mãi chơi mà đến lớp trễ không. Nữ: Anh Minh, làm sao em quên kỹ niệm đáng nhớ. Hai đứa cùng nhau đi hái trái bần Sau đó anh còn rủ em tạo dáng chụp hình. Rồi anh và em mới đến lớp trễ Cô giáo phạt quỳ giữa lúc nắng lên. Em thấy anh buồn mà lòng không dám nói ra Chắc tại anh thương em vì anh mà phải quỳ dưới nắng. Em đã thương anh từ dạo đó Tình yêu ngây thơ trong trắng hồn nhiên.
Nam: Hiền ơi Nữ: Dạ, chuyện gì vậy anh Nam: giờ anh là rễ Mỏ Cày Bắc còn em là dâu mỏ cày nam Nam: anh có chuyện này định hỏi em. Nữ: Chuyện gì thì anh hỏi đi. Nam: Em tính thế nào chuyện đám cưới của đôi .... ta khi còn hơn một tháng là đến ngày hôn lễ. Anh giờ đây đầu óc rối tung, anh chưa biết tính như thế nào. Để cho bạn bè gần xa khỏi cười chê, mình cũng nở mặt với bà con.
Nữ: Anh Minh ơi đời sống quê mình còn khổ cực. Hai đứa mình là người nhà quê. A tính làm chi đám cưới linh đình, mọi người sẽ cười chê. Nam: anh sẽ nghe lời em tính chuyện đôi mình Để mọi người không cười chê
Vong cổ Câu 5: Nữ : Anh Minh ơi khi biết cha mẹ hai bên đồng ý cho hai đứa mình nên duyên đôi lứa. Thì lòng em mừng vui khôn tả rôi mai đây hai đứa nên vợ nên chồng. Mẹ nói với em anh là người ngay thẳng hiền lành. Nên mẹ mới yên tâm để em về làm dâu bên ấy Hai gia đình chỉ cách một dòng sông. Sắp đền ngày cưới đôi mình rồi anh ơi Sao em thấy lòng còn nhiều lo âu trăn trở Em còn mẹ già cha yếu, ai sẽ hậu hạ chén cơm bát nước chung trà .
Nam: Hiền ơi, có gì đâu mà em phải âu lo trăn trở Cha mẹ em cũng là cha mẹ anh Chúng ta phải có bổn phận lo cho cha mẹ mà em Hai gia đình chỉ cách một dòng sông Mỗi ngày anh sẽ cùng em sang thăm cha mẹ Em chịu không nè.
Nữ: Anh Minh, nghe anh nói vậy lòng em bớt nỗi âu lo Em sẽ là cô dâu thảo còn anh là chàng rễ hiếu nha anh
Nam: Em biết không, xóm dưới làng trên người xì xào to nhỏ Nữ: Người ta nói sao anh Nam: Người ta nói cái thằng Minh và con Hiền hai đứa thiệt xứng đôi Nữ: Đôi mình mãi hạnh phúc đậm sâu bởi hai đứa yêu nhau thật lòng thật dạ Nam: Dù trong đời nhiều gian lao vất vả Mình vẫn bên nhau không thay đổi lòng Rồi những chiều buồn mình không còn quạnh hiu Khi hai ta cùng đùa vui bên con trẻ Yêu nhau mình yêu đến muôn đời Tình càng đậm thắm mặn nồng em ơi
./.
Lượt xem (118)
|