|
Mùa Đông Và Lữ Khách
Sáng tác:
Ngân Giang
Mùa đông heo may, người lữ khách bao năm xa nhà Mang nỗi buồn ai hay, lang thang trên đường phố mưa bay Chiếc áo sờn vai, sắt son mang nặng nỗi u hoài Người đi đã bao lâu mà chiều nay tóc đã bạc màu.
Mùa đông - lạnh lòng lữ khách Mùa đông - lữ khách xa nhà lữ khách cô đơn, đêm nay không nhà Mùa đông - buồn lòng lữ khách - lữ khách ra đi
Ngày lê thê qua, người lữ khách đêm đông không nhà Xuôi gót ngược muôn phương hay đi quên chuyện cũ đau thương Dĩ vãng thuở nao, trót trao nhau lời hứa đêm nào Hẹn sau lá thu mưa, trời lập đông kết mối duyên xưa.
Mùa đông - lạnh lòng lữ khách Mùa đông - lữ khách xa nhà lữ khách cô đơn, đêm nay không nhà… Mùa đông, buồn lòng lữ khách, lữ khách ra đi…
Thời gian buông xuôi, người chốn cũ quên duyên xưa rồi Ôi những ngày heo may, đan tay trên đường phố mưa bay Tiếng hát chiều đông, xót xa dâng lệ thắm trong lòng Chuyện xưa dẫu phôi phai, mà lòng ai vẫn nhớ thương ai.
Mùa đông - lạnh lòng lữ khách Mùa đông - lữ khách xa nhà lữ khách cô đơn, đêm nay không nhà… Mùa đông, buồn lòng lữ khách, lữ khách ra đi.
Từng đông trôi qua mà vết tích xưa chưa phai nhoà Trên nét mặt ưu tư, tơ vương bao chuyện cũ thiên thu Đã mấy mùa đông khách tha phương mỏi gót đêm trường Người lữ khách tôi quen, một chiều đông vĩnh viễn ra đi…
Mùa đông - lạnh lòng lữ khách Mùa đông - lữ khách xa nhà lữ khách cô đơn, đêm nay không nhà… Mùa đông, buồn lòng lữ khách, lữ khách ra đi…
./.
Lượt xem (262)
|