|
Lk Tuấn Vũ - Thành Phố Buồn
Sáng tác:
Chưa Biết
Thành phố nào nhớ không em? Nơi chúng mình tìm phút êm đềm Thành phố nào vừa đi đã mỏi Đường quanh co quyện gốc thông già Chiều đan tay nghe nắng chan hòa Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em Mắt em buồn trong sương chiều Anh thấy đẹp hơn. Một sáng nào nhớ không em? Ngày chủ nhật ngày của duyên mình Thành phố buồn nằm nghe khói tỏa Người lưa thưa chìm dưới sương mù Quỳ bên em trong góc giáo đường Tiếng kinh cầu đẹp mộng yêu đương Chúa thương tình, sẽ cho mình mãi mãi gần nhau.
Chiều mưa không có em bờ đá công viên âm thầm chiều mưa không có em giăng mắc mây không buồn trôi.
Gọi mùa thu lãng quên vào tiếng mưa rơi êm đềm trời còn mưa ướt thêm cho dài ngày tháng không tên.
Chiều mưa không có em đường phố quên chưa lên đèn chiều mưa không có em biết lấy ai chia hờn tủi.
Trời mùa thu lắm mây còn bước em đi quên về vòng tay ôm lẻ loi cho mình còn mãi thương nhau.
Em ơi hết rồi hết rồi, chẳng còn chi nữa đâu em Yêu thương như nước trôi qua cầu như đàn trỗi cung sầu Còn gì nữa đâu?
Tôi thề tôi chẳng yêu ai vì người ta cứ phụ tôi hoài Bây giờ tôi chẳng còn tin trong nhân gian có kẻ chung tình Tôi giận tôi đã ngây thơ đem tình yêu hiến dâng cho người hết Nên giờ tôi chẳng còn chi khi người ngoảnh mặt mà đi.
Một loài hoa không vỡ, đó là loài hoa nở trong vườn yêu Một loài hoa sớm nỡ, nhưng không chóng già Đời hoa vẫn mặn mà Dù mưa gió nhiều làm cánh hoa lay, Nhưng rồi lặng gió mưa bay, Cánh hoa lại tươi mầu thắm sắc hương nồng say
Ngày nào mình quen biết giữa vườn đầy hoa, Ngắt một nụ hoa bảo rằng "hoa chóng tàn", Em thường lo sợ tình ta sẽ lỡ làng Và anh nói rằng "tình mãi không phai, Hoa này là đóa hoa yêu, ép trong lòng ta trìu mến sẽ không bao giờ quên"
Ai ra xứ Huế thì ra Ai về là về núi Ngự Ai về là về sông Hương Nước sông Hương còn vướn chưa cạn Chim núi Ngự tìm bạn bay về Người tình quê ơi người tình quê thương nhớ lắm chi
Ai ra xứ Huế thì ra Ai về là về Vỹ Dạ Ai về là về Nam Dao
Dốc Nam Dao còn cao mong đợi Trăng Vỹ Dạ còn đợi câu thề Người tình quê ơi người tình quê có nhớ xin trở về
Thuở ấy quen nhau trên đường thanh vắng, Trong nắng thu sang, hay mùa trăng sáng Chưa tròn duyên thắm nhưng đường chia đôi, Nhưng tình xa xôi ...
Cầm lấy tay nhau em buồn khẽ nói: "Rồi lúc chia tay, đôi người đôi ngã, Đôi người đôi ngã, Ai buồn hơn ai? Ai buồn hơn ai?"
Anh xin trời đừng cho mưa rơi rơi Đừng cho lệ hoen bờ mi người ấy Nếu biết Xuân không sang thì dám mơ chi nhiều Mà một khi anh đã hứa yêu em Vì đời còn những lúc sum vầy Sá chi bao cách ngăn sau này.
Giây phút biệt ly chớ để tâm hồn nặng câu lưu luyến Anh hứa đem về mùa Xuân bất tận nở trên má môi em Nhưng xin em đừng quên Từng đêm súng vang về trong giấc ngủ say Là khi anh đã dâng cuộc sống cho đời Và cho đôi lứa đẹp ước mơ...
Ba lô thay người tình yêu dấu Đêm đêm riêng mình nằm gối đầu Anh thấy nhớ em, anh thấy mếm em Ước mơ anh là trời cao rót trăng nhuộm màu làn tóc thương yêu
Khi lính đã yêu bướm ghen tình thắm Muôn kiếp vẫn yêu nói chi ngàn năm Khi lính đã yêu rừng tàn núi lở, Tình còn vững bền muôn thuở Bao la như lòng đại dương
tôi lại gặp anh Người trai nơi chiến tuyến Súng trên vai bước lê qua đường phố Tôi lại gặp anh Giờ đây nơi quán nhỏ Tuổi 30 mà ngỡ như trẻ thơ Nhớ gì từ ngày anh xa mái trường Nhớ gì từ ngày anh vui lên đường Lối gầy về nhà anh hoa phượng thắm Màu xanh áo người thương Nắng chiều đẹp quê hương Hay nhạc buồn đêm sương
Tôi lại gặp anh Trời đêm nay sáng quá Ánh trăng như hé tươi sau ngàn lá Tôi lại gặp anh Đường khuya vui bước nhỏ Kể nhau nghe chuyện cũ bao ngày qua Lối gầy về nhà anh hoa vẫn nở Kỷ niệm từ ngày xưa chưa xóa mờ Ánh đèn vàng ngoài ô vẫn còn đó Bạn anh vẫn còn đây Sống cuộc đời hôm nay Với bọn mình đêm nay
Con xin ơn trên cho con lấy được người con yêu suốt đời, Cho người yêu con thương con thật nhiều như trầu yêu mến cau Anh luôn thương em yêu em rất nhiều dù duyên xưa lỡ làng. Trên vùng ăn năn , xin em hiểu rằng anh chỉ yêu mình em.
Anh cam chịu chấp nhận sự yêu em trong trái ngang khổ đau. Phận số anh thượng đế như an bài trong cuộc đời chúng mình. Vì sao thế em? Chắc chỉ mình em hiểu. Em thường bảo rằng tình cảnh dù trông gai, em vẫn là em yêu muôn đời muôn kiếp. Nhưng vì anh bối rối nên tâm sự đêm nay...
Nếu ai có hỏi: Bao giờ chúng mình đẹp đôi? Em ơi đừng tủi, đừng buồn canh vắng đơn côi Nếu ai có hỏi: Ngày nao ngày vui duyên nợ? Mùa nao mùa vui pháo đỏ? Em đừng buồn nhé em ơi!
Nước non khói lửa, anh còn ước hẹn đời trai Ra đi là để tìm ngày hạnh phúc tương lai Nếu ai nhắc nhở: Tinh yêu thường hay dang dở Người yêu thường đi cách trở Buồn chi cho má thắm hoen mờ
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn, Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương, Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi, Phút gần gủi nhau mất rồi Tạ từ là hết người ơi! Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng, Biết ai còn nhớ đến ân tình không, Đường xưa in bóng hai đứa nay đâu, Những chiều hẹn nhau lúc đầu, Giờ như nước trôi qua cầu.
Có ai biết được có mình tôi buồn Dẫu trong tiếng cười ngấn lệ thoảng qua hồn Để rồi ngưng cung đàn cuối Khách về khách ấm tình đôi Tôi về tôi sống đêm dài..
Sống qua mấy vạn mối tình giữa đời Có khi ngỡ mình đã gặp thấy duyên rồi Nào ngờ khi tan mùa cưới Âm thầm tôi bước lẻ loi Đi vào mơ ước mà thôi..
Mưa mưa rơi từng đêm mưa triền miên trên đồn khuya lòng anh thương nhớ vô biên Yêu yêu em ngày đó em nhìn anh mắt hoen sầu Không nói nên câu giã từ Mong anh mong làm sao cho tình duyên không nhạt phai theo năm tháng thoáng qua mau Yêu yêu em nhiều lắm nhưng tình ta vẫn chưa thành Khi núi sông còn điêu linh Ở phương này vui kiếp sống chinh nhân nhưng không quên dệt mơ ước Ước ngày nao quê hương tàn chinh chiến cho tơ duyên được thấm màu Và phương đó em ơi có gì vui xin biên thư về cho anh Nhớ thương vơi đầy đêm nay trên đồn vắng Thương em anh thương nhiều lắm Em ơi biết cho chăng tỉnh lẻ đêm buồn
Đây ngoại ô, nhạt ánh đèn khuya. Đèn vàng hiu hắc soi con đường mờ mờ bóng mưa, Nhưng tin yêu thắm lòng ta. Xin tặng anh, người trai vì dân: Nụ cười em gái yêu, với tình thương như ánh xuân, Mang theo anh những lúc hành quân.
Để những đêm trời khuya, mưa tí tách như đếm canh dài. Ở chốn xa ngoài kia, nơi biên giới sương khuất cây đồi. Người anh tôi không quen ơi! Trên đường diệt giặc thù, nếu chợt nghe tim ấm giữa xa xôi. Gió mang ra biên khu, mến trao anh câu ca một đêm mưa ngoại ô
Gió lạnh lạnh buồn ơi Khuya nay anh đi rồi Bao nhớ nhung xa vời Ôi nói không nên lời Để cạn niềm yêu mến anh. Phút gần gũi này thôi Khuya nay anh đi rồi Tay nắm tay không rời Mắt ngắm xa chân trời Mà lòng nghe nhớ thương hoàị
Tôi tiễn anh lên đường trời hôm nay mưa nhiều...lắm... Mưa thấm ướt vai gầy, mưa giá buốt con tim Mình cầm tay nhau chưa nói hết một câu Thôi đừng buồn anh nhé, tiếng còi đang ngân dài Chinh nhân ơi! Xin anh chớ buồn Chinh nhân ơi! Xin anh chớ buồn Người yêu anh còn đó, người yêu anh bé nhỏ...hứa thương...anh trọn đời
Xe lăn êm êm lúc ga chiều sắp lên đèn Mưa thu bay bay vắt ngang trời ướt vai mềm Hoàng hôn dần buông, Mà ai còn đứng im trong chiều sương xuống.
Tâm tư cô đơn trách con tàu nỡ sao đành, Đem yêu thương đi đến nơi nao - cách đôi tình. Đường bao nhịp nối, tình trăm nghìn mối, Hướng theo một bóng người.
Khi vũ trụ lên đèn thành phố ngã nghiêng men rượu say mèm, tuổi thơ đi hoang nghìn đêm trốn ngủ phận ba tuổi đời hoang phế sau lưng . nay góp mặt góp lời làm lính mà thôi đối diện đây rồi từng đêm quê hương đạn bay súng nổ ,hỏa châu sáng tỏa những khuôn mặt người yêu phố thị .
Chuyện tình đôi mươi chan chứa không bao giờ vơi Như dòng suối tình êm ái Có anh và em còn ai còn ai nữa Đã yêu nhau trong cuộc đời Chuyện mình từ một chiều dừng chân trú mưa Ta bên nhau nhìn công viên lá đổ Tuy chưa quen mà sao tình như đã dẫu ngoài còn e
Trời làm mưa tuôn nên khiến xui anh gặp em Cho mình kết lời hẹn ước Cớ sao trời cho tình yêu rồi ngăn cách Mấy ai không rơi lệ sầu Tình vừa nồng thì vừa được tin xót thương Em ra đi về bên kia cõi đời Xe tang lăn buồn trong lòng phố vắng khóc em âm thầm
Ôi em về đâu vùi lấp mối duyên đầu Em ơi còn đâu tuổi xuân mình đang chớm Nay em về đâu về thế giới xa nào Cho đời hiu hắt như nghĩa trang
Một mình lê bước anh đến công viên ngày xưa Nghe làn gió buồn xao xác Ngỡ linh hồn em tựa theo ngàn cơn gió Oán than khóc duyên ban đầu Này là vườn kỷ niệm ngày ta mới quen Đây công viên chiều xưa thêu mối tình Nay không em vườn hoang buồn xơ xác nghĩa trang lạnh lùng !
./.
Lượt xem (200)
|