|
Lk Tuấn Vũ - Ai Cho Tôi Tình Yêu
Sáng tác:
Chưa Biết
Ai cho tôi tình yêu Của ngày thơ ngày mộng Tôi xin dâng vòng tay mở rộng Và đón người đi vào tim tôi Bằng môi trên bờ môi.
Nhưng biết chỉ là mơ Nên lòng nức nở, thương còn đi yêu thì chưa đến Tên gọi tên tình chưa đỗ bến, (biết) nẻo mô mà tìm.
Tám hướng bốn phương trời mây Thôi nhé anh đi từ đây Kỷ niệm nào không có vui hay buồn Chiều nào không có hoàng hôn Tình nào hơn nước non.
Rồi đây một mai lối xưa tôi về Kể chuyện buồn vui hai đứa mình nghe Một gian nhà xinh giấc mơ đềm êm Lắng nghe tiếng nhịp con tim Hai người gọi chung một tên.
Anh! anh có còn về ngõ xưa Anh! anh có còn, còn từng đêm Anh đếm sao cho tình mình thương Mảnh trăng khuyết che mây mờ.
Buồn nào hơn đêm nay Buồn nào hơn đêm nay Khi ngoài kia bão tố đầy trời Từng cánh lá cuốn gió Rơi vào lòng đêm thâu Thương thầm mối tình ngâu.
Ngày về ôi xa quá Cánh nhạn còn miệt mài Trong nắng hồng mê say Lạc bầy chim chíu chít Hai phương trời cách biệt Đêm chờ và đêm mong.
Người đi đi ngoài phố, chiều nắng tắt bên sông Người đi đi ngoài phố, bóng dáng xưa mịt mù Thành ghế đá chiều công viên Ngày xưa, ngày xưa, ngày xưa đã hết rồi.
Người đi đi ngoài phố, chiều bỡ ngỡ bơ vơ Người đi đi ngoài phố, mấy dấu chân lạc loài Hình bóng cũ người yêu ơi Còn đâu, còn đâu tình duyên đã lỡ rồi (làng).
Sao mùa xuân không đến khi đông tàn Sao hồn ta như chiếc lá thu vàng Kiếp cô đơn chập chờn buông Trong bóng đêm dài chỉ một mình ta với ta Ôi còn đâu giây phút yêu ban đầu Cung đàn xưa vương vấn mối tơ sầu Nhớ chăng em lời thề xưa Ai nỡ vô tình đành lìa xa bến mơ.
Nửa đêm nói chuyện chúng mình yêu nhau Một vầng trăng khuyết lạc trên tuyến đầu Em hỏi sau này chúng mình thành đôi Như lúc trăng vơi để rồi lại đầy Thì tương lai đó có anh và em Ghép tên chung thiệp hồng.
Suốt đêm không ngủ Bên tách cà phê đen chúng ta ôn chuyện đời Ngày mình còn thơ y như hình với bóng phút giây chưa hề rời Xuân qua mấy lần chôn kín chuyện xa xưa Tình cờ gắp nhau hai đứa cùng đơn vị Không ngăn được nỗi mừng Anh kể tôi nghe ngày anh mới ra trường.
Rồi một hôm tôi gặp nàng Đem tiếng hát cung đàn với niềm yêu lai láng Nhưng than ôi quá bẽ bàng Bao tiếng hát cung đàn người chẳng màng còn chê chán Nhìn đời thấy lắm phũ phàng Mượn tiếng hát cung đàn Với niềm đau dĩ vãng Hay đâu giông tố lan tràn Lên gác tía huy hoàng Ru đổ theo nước mắt nàng.
Còn đâu! đâu lá ngọc cành vàng Còn đâu! còn đâu quyền quý cao sang Em! hỡi em ngày xưa đó Đến bây giờ phiêu dạt giữa trần gian.
Đời tôi vẫn tiếng nhạc cung đàn Đời tôi vẫn nghệ sỹ thênh thang Em! em nhớ xưa rồi em khóc Tôi thoáng buồn thương dòng lệ đài trang.
Từ khi hoa lá tô thắm cuộc đời Từ khi manh áo sưởi ấm lòng người Tìm trong hơi gió và trong tiếng tiêu Tôi viết lên khúc nhạc chiều để ca ngợi tình yêu.
Một yêu non nước như mối duyên đầu Và yêu quê hương mảnh đất đẹp màu Và tha thiết nữa là em với tôi Khi đã cho nhau cuộc đòi mặn nồng đôi có đôi. Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ Nhiều nét đổ thay tường mái rêu mờ Bên hiên hằng giờ tìm những bạn xưa May ra có còn đôi đứa Vẫn yên vui sống đời học trò.
Bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến? Hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy im lìm Cây dương đầu trường còn khắc hàng tên Hoa leo phũ phàng đan kín Tiếng ve ru nghe gợi buồn thêm.
Cuộc tình đó đã khuất xa tầm tay Tiếng hát em còn đây tơ vương lệ thắm đầy Hồn còn say men ái ân chiều ấy Bóng dáng em từ đây đã khuất xa trời mây.
Em đi rồi thành phố hôm nay Mưa giăng đầy lạnh buốt đêm này Em đi rồi kỷ niệm xưa còn đây Em đi mất rồi còn nhớ chăng tình này.
Người về, một mùa thu gió heo may Về đâu có nhớ chăng những vì sao long lanh Đưa tiễn người một đêm không trăng Nói sao nên lời lòng buồn như chiều rơi Như trong đêm khuya những bước chân qua thềm Gợi niềm thương nhớ vô vàn.
Người về, đường đi kết gió trăng sao Người đi có biết chăng trong chiều nay bơ vơ Nghe lá thu vàng rơi bâng khuâng Bước chân ai về chừng thời gian ngừng trôi Như quên đêm khuya Để gió sương thêu thùa thầm làm ướt áo vai gầy.
Từ ngày có em về Nhà mình tràn ánh trăng thề Dòng nhạc tình đã tắt lâu Tuôn trào ngọt ngào như dòng suối.
Anh yêu phút ban đầu Đẹp nghiêng nghiêng dáng em sầu Trong mắt em buồn về mau Em ơi có khi nào lần gặp đây cho mai sau.
Ngày anh gặp đôi mắt long lanh Lần đầu anh lạc trong hố mê say Dường như ta quen nhau từ muôn kiếp Vừa gặp lại ta đã sợ tình cao bay.
Từ khi anh yêu em là anh biết đợi chờ Chờ cho mau qua đêm dài đen tối Mình yêu nhau đi thôi đừng lo phút chia tay Chỉ có em nghìn sau như đêm nay.
Buổi chiều sông seine có gió lạnh về lập đông Buổi chiều cali cô đơn từng cơn rã rời Từ ngày xa em thao thức trằn trọc từng đêm Ngày rời paris anh đã để quên con tim.
Buồn ơi sao còn đến Lòng đã quá sầu đau Ai đã đem chuyện xưa Lời hứa ban đầu chôn kín vào tim.
Ngày xưa nay còn đâu Tình xưa biết tìm đâu Thôi đón đưa mà chi Tình đã không thành Còn ước mơ gì.
Nhưng cớ sao em buồn Tình ta ước hẹn nhiều rồi Ngày mai ấm lại cuộc đời Kể chuyện xa vắng thấy thương nhiều hơn.
Khi núi sông mịt mờ Người trai nhuốm nhiều bụi đời Chuyện xưa khép chặt vào lòng Dù đi xa vắng vẫn nhớ người tôi mến thương.
Tình yêu theo tháng năm xóa mờ trong mắt buồn Nếu ta còn nhớ đêm đêm thoáng trong mơ Ðời anh là mây bốn phương trời còn miệt mài Người đi xây tương lai, giấu tâm tư thương ai Như mây che khuất đêm dài Tim ta đơn côi, nhớ thương một lần, để nhớ trọn đời.
Tôi muốn gửi những hình ảnh đời tôi và bạn tôi Những người trẻ hôm nay Đến những thương yêu hậu phương Xin nhớ nhau như tình nhân Tình nhân nhớ lúc người xa chưa về.
Tôi xin đa tạ những người tình hôm nay Đã biết thương anh lính trẻ đường dài Xin cảm tạ cuộc đời đã cho tôi thấy mặt bạn bè Những người còn quanh tôi.
Mai đây tôi về Đường về thênh thang gió chiều buông êm đềm Tôi ra đi đi từ nam về bắc Ghé lại sông hương thăm người thương thăm phố phường Thăm Huế buồn vẳng nghe tiếng hò.
./.
Lượt xem (210)
|