|
Ngọc Biếc
Sáng tác:
Lã Văn Cường
Mang tên em, loài ngọc biếc Anh lang thang một đời thấm mệt Trong hư vô đất trời rộng quá Làm sao mong thấy cội nguồn ước mơ
Đi loanh quanh cả đời chơ vơ Nghe âm hao tình gọi bến xưa Ai dang tay réo lời hẹn thề Anh say mê rũ áo quay về
Nụ hồng xin trao em tươi đôi môi thắm Tình nồng dâng cho em hương hoa say đắm Câu ca dao cha dậy anh thủa nào Thành bài ca hay tiếng nói ngọt ngào
Chân ra đi, lòng chợt nhớ em thân yêu giật mình quay lại Hương hoa quen trở về vội vã, xòe tay em nắm, đã vội cách xa
Mang trong tim cuộc tình thiết tha Hương hoa xưa, nào dễ chóng phai Bao nhiêu năm, rong ruổi miệt mài Chưa nguôi ngoai giây phút chia rời
Tình này trao cho em, yêu thương mê mãi Dầu ngày sau đôi ta không đi chung lối Dư âm qua muôn đời vã^n ở lại Thành tình ca đôi lứa hát ngọt ngào
Mang tên em, loài ngọc biếc Anh lang thang một đời thấm mệt Trong hư vô đất trời rộng quá Làm sao mong thấy cội nguồn ước mơ
Đi loanh quanh cả đời chơ vơ Nghe âm hao tình gọi bến xưa Ai dang tay réo lời hẹn thề Anh say mê rũ áo quay về
Nụ hồng xin trao em tươi đôi môi thắm Tình nồng dâng cho em hương hoa say đắm Câu ca dao cha dậy anh thủa nào Thành bài ca hay tiếng nói ngọt ngào
Mang tên em, loài ngọc biếc Anh tương tư một đời hối tiếc ....
./.
Lượt xem (363)
|